You can TRIS me here
Life Stories
This section is used for posting entries about life and learn how beautiful it is.
Gửi đến người phụ nữa tôi yêu.
Oct 20th
Posted by Tris in Day-2-Day Entries
Hôm nay là ngày 20/10/2009, một ngày trôi qua khá bận rộn và tôi thực sự không có nhiều lựa chọn để viết bài ngày sớm hơn, thật là tiếc. Tuy nhiên, những dòng mà tôi sắp viết, nếu có cơ hội trải hồn vào mắt những người phụ nữ tôi yêu, thì nó thật sự là tình cảm của tôi, nằm trên tất cả những thứ còn lại.
Gửi mẹ, con có nhiều hạnh phúc trong tay, có những nụ cười bay lả lơi trong ngôi nhà đầy ấm áp. Con có được sự ủng hộ của mẹ bên cạnh, nhiều nhất khi con tưởng như mình nên đứng lại, để rồi con đi tiếp và sẽ không bao giờ dừng. Con đã cố gắng trong những thời gian gần đây nhiều hơn những gì mẹ tin tưởng, và những gì con gặt hái được là món quà cho mẹ ngày hôm nay. Mẹ yêu con, con yêu mẹ, con tin những xúc cảm rất đỗi bình thường trong cuộc sống, nhưng nó lại rất thiêng liêng như khi lúc con nghẹn ngào viết ra những dòng chữ này… Con mong sớm mai là bình yên, sớm mai là những con đường trải đầy thảm cỏ trong tâm hồn mẹ, con mong cho sự cố gắng của cả mẹ và con sẽ không bao giờ chạm đến đích. Mẹ ơi, con đang sống trong những phút giây vĩ cuồng của niềm đam mê, của tư tưởng nơi một thanh niên trẻ luôn hết mình cống hiến cho đời và cho tương lai của con. Con hạnh phúc khi có được mẹ bên cạnh từng ngày và mãi mãi về sau. Khi nào ngọn lửa trong con mà tắt đi, nó sẽ là khi tâm hồn con sẽ không còn nằm nơi thể xác này nữa… con hứa với mẹ đó, ngọn đuốc vĩnh cửu của con. Ôm mẹ vào lòng.
Gửi em, người con gái anh yêu. Cũng đã lâu rồi anh không gửi cho em những con chữ đậm đà cái mơn mởn của tình yêu tuổi trẻ em nhỉ. Những ngày tháng bên em vụt qua trong một không gian đầy sắc màu, khát khao và cháy bỏng. Em có biết, em là mẫu người con gái anh không hề lựa chọn, và cũng chẳng có lựa chọn nào với anh cả… Có lẽ trên cao đã mang em đến cho anh, nhẹ nhàng và rất tình cảm. Em biết làm anh vui những khi anh buồn. Em biết bên cạnh anh những lúc anh cần em nhiều nhất. Anh là con người rất khác, em biết, và em đã đối xử rất khác với anh… thậm chí anh còn nghĩ rằng có lẽ sẽ không có người con trai nào đó có được niềm diễm phúc này, ngoài người chồng của em, bé yêu ạ. Và em cũng rất khác, nhất là trong mắt anh, em không bao giờ biết than phiền về những gì mình có hay được đối xử. Em không đua đòi nhưng vẫn rất đẹp và hồn nhiên. Anh yêu em, yêu cả những gì thuộc về em, yêu những ngày tháng chúng ta bên nhau trong niềm hạnh phúc dạt dào trìu mến. Em đã thay đổi hình ảnh một người con gái trong mắt anh, nhất là khi anh không có nhiều niềm tin vào một tình yêu chân thành nữa. Và em đã cho anh thấy một sự đột phá phi logic về tình yêu đôi lứa, khi mà càng yêu anh càng chợt thấy em đẹp hơn rất nhiều. Lời hứa với em, anh sẽ luôn đi đến cuối cùng của quyết định cho bản thân mình, như những khi em còn bên cạnh anh, anh sẽ không bao giờ ngừng cố gắng. Và hứa với em, anh sẽ không bao giờ dừng lại, cũng như tình yêu của anh. Siết chặt tay em.
Dù có trễ nhưng mẹ và em, nếu đọc nó, hãy mỉm cười lên nhé!

20/10/2009
Cho em…
Oct 5th
Posted by Tris in Day-2-Day Entries

“…Giữa góc tối đó ai đang co ro, ai đang như thân cò
Nơi giá buốt lạnh lùng, tiếng khóc ngại ngùng
Nắng gió khắp lối tôi đi muôn nơi tôi đây quen lâu rồi…
Vẫn cứ thế mình tôi…
…Góc tối”
Đó là tâm sự của những trẻ em nghèo mồ côi, vô gia cư được thốt lên qua ngôn từ và âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Hải Phong (Góc tối). Tôi nghe đã nhiều và cũng thấy đã nhiều. Tôi biết góc tối là một sự sợ hãi mà chúa trời ban tặng cho em, tôi biết góc tối là sự khác biệt xót xa giữa những chiếc xe hơi, nhà lầu…
Rồi có nước mắt, rồi có thương đau, rồi ba mẹ em đâu? Em ăn gì? Em có gì?


Cho em những tháng ngày tươi sáng,
Cho em những phút giây bình yên.
Và bình minh là những nụ cười,
Và tình người là bao dung trìu mến…
Tiếng mưa rơi vẫn âm thầm trong đêm dường như quạnh hiu
Trôi về đâu áng mây cuối trời…
Có giấc mơ em mong chờ một ngày mai bao nắng ấm
Đến bên đời hé môi cười,tìm trong những ngày xa…
Những đêm vắng mình em mà thôi
Ai nào đâu biết chăng em buồn
Niềm hạnh phúc về ngày tươi sáng
Có bên đời em chăng…
Vẫn mong chờ dù là phút giây
Đêm ngày qua giấc mơ bình yên
Mãi mong một tình yêu rồi sẽ tìm thấy
Mình trong ước mơ nhỏ nhoi
Có bao giờ bình minh với em
Khi ngày qua trời không buông nắng
Niềm hạnh phúc xa vời vẫn âm thầm
Tìm trong những giấc mơ… đêm về
Tiếng mưa rơi vẫn âm thầm trong đêm dường như quạnh hiu
Trôi về đâu áng mây cuối trời…
Có giấc mơ em mong chờ một ngày mai bao nắng ấm
Đến bên đời hé môi cười, tìm trong những ngày xa…
Những đêm vắng mình em mà thôi
Ai nào đâu biết chăng em buồn
Niềm hạnh phúc về ngày tươi sáng
Có bên đời em chăng…
Vẫn mong chờ dù là phút giây
Đêm ngày qua giấc mơ bình yên
Mãi mong một tình yêu rồi sẽ tìm thấy
Mình trong ước mơ nhỏ nhoi
Có bao giờ bình minh với em
Khi ngày qua trời không buông nắng
Niềm hạnh phúc xa vời vẫn âm thầm
Tìm trong những giấc mơ…đêm về…
Mưa còn rơi… bên đời em…
Xóa tan đi bao nhiêu khát khao hi vọng
Mai về đâu… xin gửi trao…
Tiếng yêu này và ước mơ này cho em…mãi…
Rồi đêm mưa lạnh căm dường như đã qua
Giọt nắng qua hàng cây
Nhẹ nhàng ấm áp về bên em rồi
Từ đây nỗi đau sẽ nhạt phai…
Khúc ca này gửi trao đến em
Mong được yêu thương em mãi mãi
Và những giấc mơ buồn … đã qua rồi
Ngày không mưa có em bên đời
Tình yêu sẽ mãi luôn cho em….
____________________________
Cũng lâu rồi không nghĩ đến những điều này, nhưng chịu nghĩ đến, thì thật dằn vặt.
Thành công nhỏ
Sep 17th
Posted by Tris in Life Stories

Có bao giờ bạn chợt nghĩ về sự thành công của cuộc đời mình? Nếu có, tôi chắc rằng bạn chỉ dừng lại ở một nửa của nó để nhìn về phía ngọn ngành, bởi lẽ thành công không cho bạn một điểm dừng cụ thể nào để nghĩ đến, trừ khi bạn gặt hái được nó. Có một câu chuyện rất thật và không kém khôi hài khi tôi ngồi viết bài này, đó là những ý tưởng tôi sắp đề cập sau đây xuất hiện trong lúc tôi đang bế tắc, về những gì mình viết, hay nói cách khác tôi đã sáng tạo được câu chuyện với không một chủ định nào cả. Chính từ việc tự cho phép mình tự do để khai thông thế bế tắc này, tôi gặt hái được một lý tưởng sống nho nhỏ mà ai trong mỗi chúng ta đều phải trải nghiệm. Đó là sở hữu những THÀNH CÔNG NHỎ. Và cho những ai có những ước vọng cao xa, những hoài bão to lớn, bài viết này của tôi hy vọng góp phần định hướng những khát vọng ấy bằng cách xây dựng từ những khởi đầu khiêm tốn mà thôi.
Tôi dừng lại ở khởi điểm của ước vọng, và chứng minh cho bạn thấy, mọi uớc vọng hay hoài bão đều có những dấu chân bé nhỏ thế này…
Nếu ai đó nói cuộc sống là sự đồng bộ hóa của những phép toán cuộc đời và sư thành công là điểm dừng của một chuỗi dài của sự cố gắng thì tôi hoàn toàn đồng ý. Một nhà khoa học đưa ra những thuyết luận thay đổi nhân sinh quan của thế giới thì đó được gọi là thành công; hay một cầu thủ túc cầu lập cú hat-trick trong một trận cầu siêu kinh điển, điều đó cũng gọi là thành công. Những thành công kể trên có được ở rất nhiều người trên thế giới, và chúng ta vẫn thường hay nhắc và nhớ tới những tên tuổi lừng danh này với suy nghĩ rằng họ đã là những người có ít nhất một sự thành công trong cuộc đời. Nhưng, chỉ số ít trong chúng ta biết được họ không phải chỉ có một, hai hay ba thành công, mà là vô số những thành công nhỏ hợp thành. Đó là lý do mà tôi đã thẳng thắn nhận định, thành công là điểm kết thúc của một chuỗi dài của sự cố gắng. Theo cách nói khác, nếu bạn biết cố gắng thu gom những thành công nhỏ, bạn sẽ có được thành công lớn. Câu hỏi đáng được đưa ra để mổ xẻ đó là liệu bạn có được một cái đầu lạnh và một trái tim nóng để theo đuổi những thành công nhỏ hay không? Và những thành công nhỏ đó rốt cuộc là những gì?
Có một câu chuyện kể về một anh chàng đi tìm sự hoàn hảo bằng cách gặt hái lấy mọi thành công mà anh ta có thể nắm bắt được trong cuộc sống. Anh ta đã đi, đi mãi về phía cuối của sự hoàn hảo để rồi cuối cùng nhận ra rằng anh chẳng có gì cả. Thật ra nó giống như một trò chơi đuổi bắt với một vật không hiện hữu, và để anh ta nhận ra mình đã sai lầm là lúc anh gặp một viên bi tròn kể về chuyến hành trình tìm mảnh vỡ bị thất lạc của cậu ta. Viên bi ấy đã lăn ngày này qua tháng nọ cốt tìm cho mình một mảnh vỡ vừa đủ để trám vào. Trên đường đi, cậu ta đã gặp qua rất nhiều mảnh vỡ, có mảnh thì to quá, có mảnh thì lại nhỏ quá, cũng có những mảnh quá dày hay quả mỏng, tóm lại là chuyến hành trình đã kết thúc với một sự thất vọng đến chán chường, vì không có một mảnh vỡ nào vừa ý với cậu ta. Nhưng với một ý chí mạnh mẽ, viên bi đã quay về vạch xuất phát và khởi động lại từ đầu. Đó là lúc cậu ta tìm ra một chân lý nho nhỏ, đó là hãy thu gom những mảnh vỡ không vừa, gọt giũa và thêm bớt dần dần và đến một ngày, lỗ hổng sẽ được trám hoàn chỉnh. Câu chuyện của viên bi khiến chàng trai thức tỉnh giữa những mụ mị của sự ảo tưởng về cái gọi là thành công và hoàn hảo. Anh ta đã mỉm cười và biết quý giá hơn những cái đích nhỏ của mình, trân trọng và lưu giữ những kinh nghiệm để làm nền xây dựng một mục đích to lớn.
Quay trở lại câu chuyện của tôi. Cách không lâu trước khi tôi ngồi viết bài này, tôi đã cảm thấy chán chường vì thiếu một ý tưởng. Tôi gượng gạo trở mình một cách trằn trọc, muôn phần băn khoăn. Trong đời tôi chưa có được một sự thành công đích thực nào, thậm chí là ngay bây giờ tôi cần lắm một ý tưởng trọn vẹn, tôi cũng không có. Tôi bắt đầu theo đuổi một hoài bão to lớn cho tương lai mình vào những năm cáp hai. Từ đó đến giớ tôi vẫn luôn khao khát được cống hiến hết mình cho sự thành công của tương lai, một cách đầy vĩ cuồng, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa nhận ra một thành công cụ thể nào tôi có được. Hôm nay, bất giác trong thơ thẩn, tôi để ý thấy móng chân mình đã dài ra nhiều. Tôi vơ lấy một cái bấm móng chân trong phòng mẹ và ngồi bấm. Thật là lạ, mỗi lần cắt móng chân từ nhỏ đến giờ đều là do mẹ tôi cắt, lần này thì tôi tự mình cắt và mọi thứ dường như diễn ra không trong mong đợi của tôi tí nào. Tôi lóng nga lóng ngóng cắt vụng thiếu điều chẳng ra làm sao. Mẹ tôi thì không có đây, vậy tôi chẳng biết cầu cứu ai, nhưng dù gì cũng đã đâm lao rồi, đành phải theo lao, kết quả là vô cùng tồi tệ. Bỗng dưng tôi nhận ra một điều nào đó, lóe sáng từ cái tâm hồn đang bị một tảng đá bế tắc to cao đè nặng. Tôi luôn mơ ước được đi du học, được sống tự lập và có một nghề nghiệp lương cao chót vót, thế nhưng một việc nhỏ như việc cắt móng chân mà tôi làm còn chưa xong, như vậy làm sao tôi có thể thực hiện những điều lớn lao kể trên? Thật là nực cười nếu kể ra, nhưng càng để ý tôi càng nhận ra có quá nhiều chuyện tôi chưa làm được để có một thành công đúng nghĩa, thế mà tôi lại bỏ lơ nó đi, thay bằng những ước mơ xa vời, xa vời với cả thực tại. Đúng ngay lúc ấy tôi có ý tưởng cho tuổi 17 của mình, đó là hãy tìm cho mình những thành công nhỏ, hãy biết sống trọn vẹn cho những điều xung quanh, hãy biết bỏ rác vào thùng, tiết kiệm điện hay dọn dẹp sau bữa ăn. Vâng, đó là những thành công nhỏ nhưng đừng xem thường bạn ơi, sẽ có lúc bạn cần có nó để nung nấu những thành công lớn. Đó thực sự là những trải nghiệm thú vị trước lúc bạn thành công. Nếu như không có những điều ấy, chứng tó bạn đang gặp rắc rối với lỗ hổng nơi mình trưởng thành đấy.
Tóm lại, từ một góc nhìn logic thì bạn phải giải những bài toán con trước, các kết quả tổng hợp từ nhiều bài toán con, đó là kết quả của bài toán cha. Góc nhìn logic này còn được ứng dụng rộng rãi trong môi trường máy tính, tin học hay các môi trường chuyên nghiệp khác. Tư tưởng của tôi không mới những được phát biểu thành lời, mà nói tư tưởng lại nghe quá cao siêu, thôi vậy cho những ai đang đọc, hãy xem nó là một sự chia sẻ nhỏ nhỏ từ chính trải nghiệm cuộc đời tôi. Hãy cho mình một bộ sưu tập những THÀNH CÔNG NHỎ.
Lee Cow Tris
04/01/2009
Thành công nhỏ