Vừa mới trở về sau chuyến bay dài từ Melbourne về HCM. Chà, thật là một ngày dài, cuộc sống mình thay đổi cứ vùn vụt… Mới hôm trước còn ráng ăn dĩa cơm sườn trước khi đi, rồi trở lại góc phố cũ ở Swanston, Melbourne Central, rồi giờ lại lái xe máy phăng vù vù trên đường đến Soho. Mình cũng chưa chuẩn bị hết để bị cuốn vào cái guồng quay đó. Thật lạ, gió mưa phảng phất dưới khí trời se lạnh vào cuối xuân ở Melbourne rồi gặp cái nóng hừng hực 32 độ ở HCM, tự dưng mình ho sặc sụa tới tức ngực. Ôi, dị ứng thời tiết.

Cô Jennifer đã nhảy cẫng lên khi biết Visa đã được thầy Chris thỏa thuận với Tổng lãnh sự quán Úc kí cho mình để kịp chuyến bay vào ngày thứ tư 28/10. Tuy nhiên tối đó thì do trục trặc visa nên đến thứ năm mình mới có thể bay được. Một chuyến bay dài từ VN sang Sydney, rồi lại từ Sydney chuyển sang hãng bay nội địa đến Melbourne. Vừa xuống máy bay thì anh 2 đã có mặt, mua cho mình một cái sandwich gặm lẹ rồi chuẩn bị cho Awards Ceremony ở Royal Exhibition Building, một di tích UNESCO công nhận, thật trang trọng với một người Việt Nam như mình khi được nhận giải ở đó.

Việt Nam mình được nhấn mạnh khi Andrew Owen (MC của chương trình) nói về những bài dự thi đến từ đa quốc gia trên thế giới. Rồi tên mình được nêu lên với cách phát âm vô cùng ngộ nghĩnh /try li xao/ (Tri Le Cao). Mình cầm trên tay cái trophy của Programming thì lại nghe Owen nói: “Ok, you can go”. Bước xuống khán đài thì thấy mọi người cười lên, anh 2 đang chụp hình thì lại bảo “go go back”, ôi chao, Owen giỡn chơi nên cứ tưởng 3 giải là chỉ có 1 cái trophy, rồi lại nhận thêm 2 cái cho Web Design và Database. Quê gì đâu!

Đoạn mình ngồi bình luận mấy giải thưởng còn lại với anh 2 thì nghe thông báo năm nay International entries có thể được đề cử vào giải Student of the Year. Tất cả đều được lựa chọn kín, mình cũng không nghĩ nhiều về chuyện này, mấy chục người đoạt giải lận mà! Rồi “Try Li Xao” được kêu lên với thứ hạng 2 – Student of the Year. Wow wow wow, that was amazed! Mình cũng cố tỏ ra thật bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra, và bước lên sân khấu một cách rất chậm rãi. Chà, trophy này to hơn cái trước nhiều, lại đẹp nữa. Owen nói nhỏ với mình: “Wanna say something?” – “Allright”. Mình cũng chưa từng đứng trên sân khâu phát biểu thế này bao giờ bằng tiếng Anh, nhưng cũng không có lo sợ lắm: “First, I wanna say thanks to my parents who have given me a chance to be here. And I also want to say thanks to all of you who are sitting here to… see me. Yeah, finally, thanks Mr. Andrew Owen who has supporting me a lot during the time I work out with my project. Thank you”. À, chết tiệt! Quên nhắc đến anh 2 rồi, trời ơi tiếc đứt ruột, dở hơi quá!

Trở về homestay lòng vui phơi phới. Được chị Châu host cho vài bữa miễn phí cũng là một điều cực kì thú vị. Cám ơn chị lắm lắm, cho dù trước đó 3,4 ngày thì chẳng ai quen ai cả, hehe. Rồi cả ngày thứ bảy dành cho đi chơi, nhiều cái hay lắm. Mình cũng có dịp ôn lại kỉ niệm khi đã cùng SIC tham quan Melbourne trong 1 tuần hồi hè. Lúc 9h tối ở Melbourne, mình có gọi Jenny để hỏi về công việc Casting ở SIC. Thật là lo lắm, đến nỗi không lúc nào mà không nghĩ đến. Các bạn 9xTeam thật là cực nhọc, nhưng khi về rồi thì Tris hứa sẽ tiếp tục đồng hành cùng các bạn ^^

Rồi tối thứ bảy, ngủ không được. Sáng mai anh 2 bay sớm về Perth, ngủ là không thấy anh 2 vào sáng nữa. Và rồi mình cũng ngủ, mở mắt ra thấy anh 2 đi mất rồi, buồn là lạ. Nhưng may là anh 2 vẫn chỉ mới ra khỏi nhà, và thấy anh 2 được để chào cho những lời cuối. Trưa 11h30, mình khởi hành chuyến bay về HCM. Chuyến bay cũng lại rất dài. Cần có ai đó ngồi kế bên nói chuyện, rồi chợt nhớ Jenny, ôi anh sắp về rồi ^^

Mang thành công về đất mẹ.

Tris 01/11/2009.

PS: Update hình ảnh sau nha mọi người ^^

Tris and Minh ở nhà chị Châu :D
Diễn hề ở quán ăn Việt Nam tại Mel Central :D
Trophies và phần thưởng, còn thiếu 3 cái certificates nữa ^^

Tags: , , , ,